Danh mục bài viết
Book khach san

Home » Cửa sổ tâm hồn

Thư của em trai

Đăng lúc 14:11 ngày 21/06/2013

Nghe mẹ điện lên kể tội em dạo này hay bỏ học, mê game, chị buồn lắm. Chiều thứ Bảy, vừa xong việc, chị vù ra bến xe. Chị về đến nhà đã muộn mà chẳng thấy em đâu. Nửa đêm em mới mò về. Vừa thấy mặt em, chị mắng té tát. Rằng em hư hỏng, làm khổ ba mẹ, tự hủy tương lai…


 

Em lầm lì im lặng, rồi bỗng dưng hét vào mặt chị: “Chị biết em ghét nhất là làm em của chị không? Ba mẹ lúc nào cũng mang em ra so sánh với chị. Em ngu thì em chịu. Nhà này có chị giỏi là đủ rồi”. Câu nói của em như tạt gáo nước lạnh vào chị.

Thư của em trai



Đêm, chị không ngủ. Trước giờ em học không giỏi nhưng cũng thuộc loại khá. Chị thì luôn đặt kỳ vọng vào em. Sách vở của chị lúc nào cũng giữ cẩn thận, ghi ra giấy nháp những mẹo vặt giải toán, kẹp vào sách để sau này em dùng. Hồi chị đi học, không có ai hướng dẫn, chị phải tự mày mò. Giờ em đã có chị, nhất định em phải giỏi hơn. Không ngờ em càng học càng nản, giờ thì buông xuôi. Có lẽ bấy lâu chị đã đặt mục tiêu cho em quá cao, không nghĩ đến khả năng, cảm xúc và nguyện vọng của em. Em ra nông nỗi này, chị cũng phải có một phần trách nhiệm. Phòng bên, có lẽ em cũng không ngủ được. Nghe tiếng em trở mình và thở dài trong đêm, nước mắt chị lặng lẽ rơi.
 
Chị bàn với ba mẹ, ba tháng hè cho em lên Sài Gòn với chị. Chị sẽ kèm em học, sẵn tiện cách ly em với đám bạn xấu. Em không nói gì, chỉ lẳng lặng xách túi theo chị. Lên tới phòng chị trọ, em ngạc nhiên: “Chị làm nhiều tiền lắm mà, sao mướn phòng nhỏ xíu vậy?”. Em không biết, lương chị tuy cũng khá nhưng hàng tháng ngoài tiền trọ, tiền ăn, gửi cho ba mẹ, chị còn phải tích góp để sau này cho em vào đại học.
 
Sáng, chị chiên cơm xong thấy em vẫn còn say ngủ nên không nỡ đánh thức. Chị để tô cơm trên bàn, bên cạnh là mấy bài toán, nhiệm vụ trong ngày của em. Tối, hai chị em ăn qua loa rồi chị bắt đầu dạy em học. Đêm, em đi ngủ thì chị bắt đầu lôi sổ sách ra làm. Nửa đêm, em tỉnh giấc hỏi chị sao chưa ngủ. Chị còn phải làm xong hồ sơ, kiếm thêm tiền…
 
Sáng, chị vừa tỉnh giấc đã nghe tiếng chiên cơm xèo xèo. Nhìn tấm lưng trần gầy gò đang lui cui của em, chị thương quá. Trưa, thấy gánh chè ngon, chị mua hai ly, tranh thủ mang về cho em. Nhìn qua cửa sổ, thấy em đang cặm cụi giải toán, chị mừng muốn rơi nước mắt. Đây mới đúng là em trai của chị.
 
Ở với chị ba tháng hè, em đã lấy lại căn bản mấy môn tự nhiên. Ngày ra xe về quê, em ngập ngừng bảo: “Em có bất ngờ dành cho chị ở dưới gối”. Chị hồi hộp trở về với lá thư xếp gọn. Em viết: “Chị à, em biết chị cực khổ rất nhiều. Em sẽ ráng học, không để ba mẹ và chị buồn. Còn nữa, sáng chị đừng ăn cơm chiên hoài, nóng lắm. Sau này lên đây học, em sẽ đi làm thêm phụ chị, chị đừng lo nhiều quá…”. Nước mắt chị lặng lẽ rơi trên trang thư.
 
Sưu tầm



Qua Tang Online